Thoát y giữa lòng Hà Nội
Các Website khác - 13/10/2005

Khi tôi trở lại phòng thì các nữ nhân viên kia đang chơi trò "khám người" khách. Tôi bảo họ: "Nhảy thôi các em". Cô gái tên Hồng vén rèm nói với cậu nhân viên trực máy: "Cho nhạc nhảy anh". Chiếc đèn tròn trên sàn phát ra ánh đèn màu quay cuồng, nhạc nhảy to đến đinh tai, nhức óc.

Soạn: AM 583547 gửi đến 996 để nhận ảnh này

Cách đây không lâu, Báo CAND đã đăng loạt bài về tình trạng gái nhảy thoát y tại một nhà hàng karaoke ở Hà Nội. Ngay sau đó, Công an thành phố đồng loạt ra quân, bắt quả tang và xử lý bằng hình sự đối với nhiều cơ sở tổ chức cho khách "cắn" thuốc và lắc, trong đó có tụ điểm Báo phản ánh. Trước tinh thần kiên quyết đấu tranh với tệ nạn xã hội của lực lượng Công an, nhiều nhà hàng đã nghỉ hoạt động. Tuy nhiên, tín hiệu đáng mừng ấy chỉ duy trì được một thời gian ngắn.

Nếu không trực tiếp chứng kiến và ghi hình về những hoạt động ở một nhà hàng karaoke nằm trên đường Âu Cơ, quận Tây Hồ, Hà Nội thì có lẽ tôi vẫn chưa tin về lời đồn của dư luận. Việc nhà hàng này ngang nhiên hoạt động vi phạm trong suốt một thời gian dài không bị nhắc nhở, khiến người ta hoài nghi về sự giúp đỡ của ai đó, chí ít cũng là sự thiếu trách nhiệm của chính quyền sở tại hoặc các ngành chức năng?

Để xác minh nguồn tin dư luận phản ánh, 20h ngày 7/10, tôi cùng cánh đại gia tới nhà hàng karaoke này. Nơi đón khách nằm ở tầng 2 trông sơ sài với một chiếc bàn quầy cũ và vài thanh niên còn rất trẻ, tóc nhuộm xanh đỏ trông giống dân chơi hơn là nhân viên. Tiếp chúng tôi là một cậu trạc tuổi 23, dáng người thấp bé, nhưng trông lọc lõi. Anh bạn tôi hỏi: "Hồi chiều tao điện báo, mày đã chuẩn bị xong phòng chưa?". Cậu nhân viên nhanh nhảu: "Dạ, có rồi anh, tầng 2, phòng anh thích đó". Anh bạn tôi hỏi tiếp: "Mấy đứa nhỏ thế nào?". Cậu nhân viên trả lời: "Đã có đủ theo yêu cầu của anh".

Sau cái hất hàm với các bạn đứng quầy, cậu nhân viên đưa chúng tôi vào một căn phòng đã bật sẵn máy lạnh. Hai nam nhân viên khác nhanh chóng mang nước, rượu, khăn lạnh và hoa quả theo chân. Gần 10 phút sau, 5 cô gái trẻ mặc các loại váy thiếu vải tiến vào đứng thành hàng ngang. Cậu nhân viên nhìn chúng tôi lên tiếng: "Các anh đồng ý chứ ạ?". Anh bạn chỉ tay sang tôi: "Ông bạn tao chủ trì đêm nay". Lập tức, cậu nhân viên quay sang tôi hỏi lại. Để cho đỡ thô, tôi vẫy cậu lại gần: "Có các em đẹp và trẻ hơn không?". Cậu  cười bả lả: "Dạ nhiều, nhưng đội này nhảy đẹp nhất anh ạ. Nếu anh chê thì em đổi ngay".

Cô nhân viên ngồi với tôi tên Hoa, quê ở Quảng Ninh. Trước khi về đây, Hoa đã từng làm gái nhảy ở một số nhà hàng karaoke có tiếng ở Hà Nội, nhưng thời gian qua đã bị Công an thành phố triệt phá vì có hành vi vi phạm pháp luật. Thế là Hoa cùng một số nhân viên khác chuyển về đây. Theo lịch hàng ngày, Hoa phải có mặt từ 11 giờ cho tới 24 giờ, thậm chí theo yêu cầu của khách thì có thể tới 2 - 3 giờ sáng là chuyện bình thường. Tôi hỏi: "Công việc của em ở đây là nhảy, ngồi hát với khách hay ngủ với khách?". Hoa bảo: "Em vừa hát, vừa nhảy. Tuy nhiên phải được sự đồng ý của chủ em mới được bán dâm". Tôi tiếp tục: "Muốn ngủ với em phải ra khách sạn à?". Hoa trả lời: "Không cần, vì ở đây có phòng rồi".

Để có được cái nhìn toàn cảnh về nhà hàng, tôi bảo Hoa đưa đi tìm người quen. 21h15, từ tầng 1 tới tầng 3, 6 phòng hát karaoke đều có khách hát. 4 trong số 6 phòng hát có sàn nhảy đàng hoàng. 2 phòng hát còn lại tuy không có sàn nhảy nhưng nếu khách yêu cầu nhảy, nhà hàng vẫn đáp ứng được. Diện tích mỗi phòng khoảng 17m2, 2 tivi hai góc, một sàn nhảy nhỏ với hệ thống đèn quay như ở vũ trường. Giống các nhà hàng karaoke hiện đại khác, trong mỗi phòng hát của nhà hàng này đều có hệ thống cách âm rất tốt, nên dù nhạc ở trong phòng có mở to đến cỡ nào thì ở ngoài cũng không thể nghe được.

Bên cạnh mỗi phòng hát đều là một phòng phụ có một nhân viên trực để chọn bài hát cho khách và thay nhạc hát bằng nhạc nhảy khi khách có nhu cầu. Khoảng cách để khách và nhân viên trao đổi  được ngăn cách bằng một chiếc rèm. Tuy các phòng đều đã có đủ nhân viên ngồi với khách, song tôi vẫn thấy dọc cầu thang có tới hàng chục nhân viên nữ. Hỏi ra mới biết, đây là số nhân viên dự bị để phòng việc khách muốn đổi người, và một bộ phận đang chờ phòng để bán dâm. Việc bán dâm được nhà hàng bố trí tại 3 phòng ngủ của nhân viên ở tầng 4. Nơi đây, có một nam nhân viên ngồi phía ngoài theo dõi mọi hoạt động của khách. Hết thời gian quy định việc mua bán dâm mà khách chưa ra, nam nhân viên này sẽ báo ngay.

Khi tôi trở lại phòng thì các nữ nhân viên kia đang chơi trò "khám người" khách. Tôi bảo họ: "Nhảy thôi các em". Cô gái tên Hồng vén rèm nói với cậu nhân viên trực máy: "Cho nhạc nhảy anh". Chiếc đèn tròn trên sàn phát ra ánh đèn màu quay cuồng, nhạc nhảy to đến đinh tai, nhức óc. Tôi vẫy tay ra hiệu, 5 cô gái đồng loạt bước lên sàn. Mỗi người nhảy một kiểu, chẳng theo bài bản nào. Họ lắc hông, ưỡn ngực, rồi quỳ, rồi bò, rồi tốc váy... Anh bạn tôi bước lên sàn. Chẳng biết anh thì thầm vào tai các cô những gì mà sau đó tất cả đồng loạt trút bỏ quần áo ngoài ra, trên người chỉ còn trơ đồ lót. Mấy đại gia ngồi dưới cũng nhảy lên sàn nhập cuộc vui, bỏ lại phía sau những ngổn ngang ly cốc, áo quần, và cả "dụng cụ tránh thai" của ai đó.

(Theo CAND)